THỨ SÁU SAU CHÚA NHẬT 15 THƯỜNG NIÊN-NĂM CHẴN

Is 38, 1-6.21-22.7-8 ; Mt 12, 1-8
Bài đọc 1: 
Is 38, 1-6.21-22.7-8

1 Trong những ngày ấy, vua Khít-ki-gia lâm bệnh nguy tử. Ngôn sứ I-sai-a con ông A-mốc đến gặp vua và nói: "Đức Chúa phán thế này: Hãy lo thu xếp việc nhà, vì ngươi chết chứ không sống nổi đâu."2 Vua Khít-ki-gia quay mặt vào tường và cầu nguyện với Đức Chúa như sau:3 "Ôi lạy Đức Chúa, xin Ngài nhớ cho, con đã trung tín và thành tâm bước đi trước nhan Ngài, đã thi hành điều đẹp mắt Ngài." Rồi vua Khít-ki-gia khóc, khóc thật to.

4 Bấy giờ có lời Đức Chúa phán với ông I-sai-a rằng:5 "Hãy đi nói với Khít-ki-gia: Đức Chúa, Thiên Chúa của Đa-vít tổ tiên ngươi, phán thế này: Ta đã nghe lời ngươi cầu nguyện, Ta đã thấy nước mắt của ngươi. Này, Ta sẽ cho ngươi sống thêm mười lăm năm nữa.6 Ta sẽ giải thoát ngươi cùng với thành này khỏi tay vua Át-sua, sẽ che chở thành này."
21 Ông I-sai-a nói: "Lấy một cái bánh vả cà vào chỗ ung nhọt thì vua sẽ sống."22 Vua Khít-ki-gia nói: "Cứ dấu nào mà biết tôi sẽ lên được nhà Đức Chúa ? " 7 Ông I-sai-a trả lời: "Đây là dấu Đức Chúa ban cho ngài, chứng tỏ Đức Chúa sẽ thực hiện điều Người đã phán: 8 Này, bóng mặt trời đã ngả trên các bậc thang vua A-khát đã xây, Ta sẽ cho lui lại mười bậc." Quả vậy, bóng mặt trời đã lui lại mười bậc trong số các bậc thang nó đã chiếu xuống.
Đáp ca: 
Is 38

Đ.        Lạy Chúa, chính Ngài đã cứu con khỏi hố diệt vong. (x c 17b)

10 Tôi có nói: nửa cuộc đời dang dở mà đã phải ra đi, bao tháng năm còn lại, giam tại cửa âm ty. 11 Tôi có nói: chẳng còn được thấy Chúa ở trên cõi dương gian, hết nhìn thấy con người đang sống nơi trần thế.
12 Nhà tôi ở đã bị giật tung, và đem đi như lều mục tử. Lạy Chúa, con như người thợ dệt, đang mải dệt đời mình, bỗng nhiên bị tay Chúa cắt đứt ngay hàng chỉ.
16 Lạy Chúa, ngày tháng đời con là của Chúa, sự sống linh hồn con thuộc về Ngài. Xin chữa lành và cho con được sống.
Tung hô Tin Mừng: 
Ga 10, 27

Hall-Hall : Chúa nói : Con chiên tôi thì nghe tiếng tôi ; tôi biết chúng và chúng theo tôi. Hall.

Tin Mừng: 
Mt 12, 1-8
PHỤNG VỤ CHÚA GIÊSU THAY THẾ PHỤNG VỤ DO-THÁI GIÁO
1 Hôm ấy, vào ngày sa-bát, Đức Giê-su đi băng qua một cánh đồng lúa; các môn đệ thấy đói và bắt đầu bứt lúa ăn.2 Người Pha-ri-sêu thấy vậy, mới nói với Đức Giê-su: "Ông coi, các môn đệ ông làm điều không được phép làm ngày sa-bát! "3 Người đáp: "Các ông chưa đọc trong Sách sao? Ông Đa-vít đã làm gì, khi ông và thuộc hạ đói bụng?4 Ông vào nhà Thiên Chúa, và đã cùng thuộc hạ ăn bánh tiến. Thứ bánh này, họ không được phép ăn, chỉ có tư tế mới được ăn mà thôi.5 Hay các ông chưa đọc trong sách Luật rằng ngày sa-bát, các tư tế trong Đền Thờ vi phạm luật sa-bát mà không mắc tội đó sao?6 Tôi nói cho các ông hay: ở đây còn lớn hơn Đền Thờ nữa. -7 Nếu các ông hiểu được ý nghĩa của câu này: Ta muốn lòng nhân chứ đâu cần lễ tế, ắt các ông đã chẳng lên án kẻ vô tội.8 Quả thế, Con Người làm chủ ngày sa-bát."
 
PHỤNG VỤ CHÚA GIÊSU THAY THẾ PHỤNG VỤ DO-THÁI GIÁO
Bản để "download": 

 

PHỤNG VỤ CHÚA GIÊSU THAY THẾ PHỤNG VỤ DO-THÁI GIÁO
 
Luật Mô-sê cấm dân làm việc trong ngày thứ bảy, đây là Luật về Phụng Vụ Do Thái giáo, nhưng ta biết Phụng Vụ này chỉ là hình bóng Phụng Vụ Chúa Giê-su thiết lập. Bởi thế, ba lý do ông Mô-sê truyền cho dân phải nghỉ việc ngày thứ bảy để tôn kính Chúa,chỉ là tiên báo về ngày thứ nhất trong tuần (ngày thứ 8), Chúa Giêsu Phục Sinh mới làm hoàn hảo ba điều mọi người phải chúc tụng Chúa :
 
1/ Ông Mô-sê truyền cho dân phải nghỉ việc ngày thứ bảy để mừng công trình Thiên Chúa sáng tạo vũ trụ tốt đẹp trong sáu ngày, rồi ban tặng hết cho loài người, ngày thứ bảy Chúa nghỉ ngơi (x Xh 20,8-11).
Nhưng ngày Chúa nhật, Chúa Giê-su Phục Sinh tái tạo loài người hư hỏng do tội Adam, Eva khởi đi từ Bí tích Thánh Tẩy, và được nuôi sống bằng Bí tích Thánh Thể - bằng chính xương thịt Con Một Thiên Chúa – để ta được trở nên con Thiên Chúa (x 1Ga 3,2). Nếu không ta chỉ dừng lại giống nòi Adam, Eva được Chúa tạo dựng như các sinh vật (x 1Cr 15,45), chẳng hơn gì loài thú (x Gv 3,18-19).
 
2/ Ông Mô-sê lại truyền cho dân phải nghỉ ngày thứ bảy vì Chúa đã cứu dân thoát cảnh nô lệ Ai Cập, nhờ Chúa bảo ông Mô-sê dùng gậy đập xuống Biển Đỏ, nước rẽ ra cho dân đi qua an toàn, để rồi cũng nước ấy chôn sống bọn Ai Cập dưới lòng biển (x Dnl 5,12-15).
Niềm vui trên đây không thể sánh bằng nhờ Chúa Giê-su Phục Sinh, Ngài cứu chúng ta thoát nô lệ tội lỗi, thần chết, thoát ách thống trị satan, nhờ nước Thánh Tẩy và Máu Chúa Giê-su Phục Sinh trong Phụng Vụ mới Ngài thiết lập, khi Ngài từ cõi chết sống lại vào ngày thứ nhất trong tuần. Rõ ràng nhờ Phụng Vụ của Chúa Giê-su, ta vượt qua sự chết tiến vào cõi sống, thì trổi vượt hơn cuộc vượt qua Biển Đỏ của dân Do Thái tiến về miền đất Hứa.
 
3/ Sau cùng ông Mô-sê truyền cho dân phải nghỉ ngày thứ bảy để ngợi khen Chúa,vì vào ngày thứ bảy Ngài đã gọi ông Mô-sê lên núi Sinai trao cho ông Lời Chúa được ghi trên hai phiến đá để truyền lại cho dân (x Xh 24,16-18 ; 35,2). Nhờ hai phiến đá dân Chúa toàn thắng mọi kẻ thù trên đường tiến về miền đất Hứa được bình an.
Nhưng Lời Chúa ban ở núi Sinai riêng cho dân Do Thái không bằng Lời Chúa ban cho toàn thể nhân loại vào ngày Lễ Ngũ Tuần, ngày Chúa nhật sau khi Chúa Giê-su Phục Sinh (x Cv 2).
Giá trị Lời Chúa ở núi Sinai chỉ giam người ta trong tội, cùng lắm có giá trị như một quản giáo dẫn ta đến kết hợp với Chúa Giê-su Phục Sinh (x Gl 3,22. 24), để ta được lãnh nhận hết ơn này đến ơn khác, nhất là được sống dồi dào như Thiên Chúa (x Ga 1,16-17 ; Ga 6,57 ; 10,10).
Thánh Phao-lô còn nhấn mạnh cho các tín hữu phải xác tín rằng : “Anh em là bức thư của Đức Ki-tô do tay chúng tôi soạn ra, viết không phải bằng mực, nhưng là bằng Thần Khí của Thiên Chúa hằng sống, không phải trên những tấm bia đá, mà là trên những tấm lòng tấm thịt” (2 Cr 3,3).
Trên đây là những lý do Đức Giê-su bênh vực các Tông Đồ đi theo Ngài vào ngày thứ bảy, vì đói nên khi đi qua đồng lúa của người ta,họ đã bứt mà ăn (x Mt 12, 1 : Tin Mừng). Điều này chứng tỏ Phụng Vụ ngày thứ bảy của Do Thái giáo không làm cho ai no thỏa, vì không sinh ơn cứu độ.
Đức Giê-su lại dẫn chứng việc ông Đavid cùng với đoàn tùy tùng chạy trốn vua Sao-lê, vì quá đói, họ đã vào Đền Thờ lấy bánh chỉ dành riêng cho tư tế để ăn (x 1Sm 21, 2-7). Đức Giê-su nhắc đến chuyện này là Ngài muốn ám chỉ : Ngài cũng đang lâm nạn như Đavid, bị nhiều kẻ có dòng máu ghen tỵ như vua Sao-lê đang tìm cách hại Ngài, nhưng chính lúc Đức Giê-su bị giết, Ngài mới đích thực là Con Chiên, Đấng xóa tội trần gian (x Ga 1,29), thay thế con chiên người Do Thái sát tế dâng Thiên Chúa theo Luật Phụng Vụ do ông Mô-sê truyền (x Dt 8-9).
Chỉ ai tham dự Phụng Vụ Chúa Giê-su mới được Ngài thanh tẩy, đó là lý do Ngài bênh vực các môn đệ, dù họ có lỗi bứt lúa của người ta vào ngày thứ bảy ăn, nhưng Ngài bảo : “Đừng ai lên án các môn đệ là những người vô tội” (x Mt 12, 7b : Tin Mừng),đồng nghĩa thoát chết và được sống đời đời. Đây là Tin Mừng trổi vượt hơn vua Khít-ki-gia lâm bệnh sắp chết, vua quay mặt vào vách khóc nức nở, và thiết tha cầu nguyện, nên được Chúa nhậm lời. Ngài sai ngôn sứ Isaia đến bảo vua lấy bánh trái vả chà vào các ung nhọt, thế là vua thoát khỏi cơn bệnh hiểm nghèo và sống thêm 15 năm nữa ! (x Is 38,1-6.21-22. 7-8 : Bài đọc).
Được chữa lành bệnh, vua Khít-ki-gia hết lòng tạ ơn Chúa, điều này đã trở thành lời tiên báo : chúng ta khi tham dự Phụng Vụ của Chúa Giê-su, ta được thông hiệp với Chúa Giê-su Phục Sinh hơn vua Khít-ki-gia lấy bánh trái vả bôi vào ung nhọt : “Lạy Chúa, chính Ngài (Chúa Giê-su) đã cứu con khỏi hố diệt vong” (Is 38,17b : Đáp ca).
 
THUỘC LÒNG

Chúa phán : Ta muốn tình yêu chứ không muốn lễ vật, Ta ưa việc nhận biết Thiên Chúa hơn là của lễ toàn thiêu (Hs 6,6)

 

 

Bài giảng (audio): 
Tác giả bài giảng: 
Lm. Đinh Quang Thịnh

Lời Chúa